LÀM THẾ NÀO ĐỂ GIỮ MỘT TÌNH YÊU VĨNH CỬU?

Mỗi người đều có cách sống của riêng mình, chúng ta không cần phải ngưỡng mộ cuộc sống của người khác. Có người, ngoài mặt tươi cười rạng rỡ nhưng ẩn trong đó là bao giọt nước mắt, lại có người nhìn có vẻ cơ cực nhưng kỳ thực họ lại đang trải qua một cuộc sống rất thoải mái. Hạnh phúc không có một đáp án chuẩn mực, niềm vui cũng không chỉ xuất phát từ một con đường. Thu lại ánh mắt so sánh người khác và nhìn lại tâm hồn mình.

Có một trung tâm thương mại rất đẹp thu hút khá nhiều cặp đôi hẹn hò đến đây thăm quan. Một hôm, có một đôi trai gái đi dạo ngoài trời. Nhìn thấy dọc bờ hồ là một dãy đèn sáng lung linh. Chàng trai hỏi cô gái “ Đố em, họ xài bóng đèn gì mà lại bền như vậy” . Cô gái e thẹn lắc đầu trả lời “ điện quang” . Chàng trai nhẹ nhàng kéo cô gái vào lòng, xoa đầu và nói, “họ cũng chỉ dùng những loại đèn bình thường thôi. Nhưng họ thường xuyên dành thời gian kiểm tra chúng mỗi ngày. Nếu thấy hỏng hóc chỗ nào, họ sẽ sửa và lau chùi sạch bóng ngay.


Cảm ngộ chân lý:

Trong tình yêu cũng vậy, nếu muốn chúng tươi đẹp và lâu bền. Ta cần thường xuyên dành thời gian ngẫm lại xem có những tư duy, thói quen nào xấu cần được loại bỏ và thay thế bằng những thói quen tốt và đúng đắn khác hay không?

Đôi khi nhìn thấy các cụ ông, cụ bà 80 tuổi nắm tay nhau trên đường.Ta thầm ngưỡng mộ và ghen tỵ với tình yêu của họ. Tưởng rằng họ thật may mắn và dễ dàng có được hạnh phúc. Mấy ai biết được rằng, đằng sau những khuôn mặt rạng rỡ, tươi cười đó là cả một quá trình nỗ lực và hy sinh cao cả

Ngoài ra nên dành thời gian để cùng nhau làm một việc gì đó như đọc sách,coi phim, chơi thể thao, tham gia các lớp phát triển bản thân như “ Chánh kiến trong đời sống” , “ Nhân tướng học “  để hiểu và thương nhau hơn

 

 

 

SỢI DÂY TRÓI BUỘC VÔ HÌNH

Có những thói quen, niềm tin tồn tại quá lâu trong xã hội, tạo thành những lối mòn trong nhận thức, thái độ và hành vi ứng xử mà ngay cả người có tri thức cũng khó nhận ra. Đôi khi, nó có thể là một nét văn hóa cần được lưu giữ, nhưng đôi khi nó lại là một phong tục, truyền thống cổ hủ hay là một quan niệm bắt nguồn của sự thiếu hiểu biết.

Một cô gái nấu ăn cho người bạn trai. Món ăn khiến chàng trai rất hài lòng, tuy nhiên chàng trai thắc mắc với cô gái là tại sao món cá cô gái không để nguyên con, mà lại cắt 2 bên hông của con cá như vậy
-Cô gái bối rối cũng không biết lý do tại sao, chỉ thấy hồi trước mẹ nấu sao nên giờ bắt chước theo vậy thôi. Cô bắt máy điện thoại lên gọi mẹ.
-Mẹ cô nghe thấy thế liền đáp “ mẹ cũng là bắt chước theo bà ngoại thôi”.
-Và cuối cùng khi cả nhà gọi điện thoại cho bà ngoại thì bà ngạc nhiên trả lời rằng “ các con vẫn nấu theo cách đó à. Hồi xưa, nhà nghèo nên chỉ có cái chảo bé xíu, không thể nấu nguyên con cá được nên mới phải cắt ra như vậy. Bây giờ, các con có cái chảo lớn rồi, đâu cần phải chặt khúc con cá ra làm cái gì nữa cơ chứ?”
———————————————————————————–

Cảm ngộ chân lý
– Sống trong cùng một môi trường, ta thường bị định kiến của môi trường trói buộc thói quen tư duy ta theo một hướng nhất định. Nhiều khi hỏi lại lý do vì sao thì ta thường tự trả lời là: “trước giờ nó vẫn như thế thôi”, mà không hiểu rõ lý do vì sao lại như thế.
Khi tự soi lại chính mình, thì hầu như không ít thì nhiều ai ai cũng có một vài niềm tin dễ dãi như thế. Bởi vì, chúng ta thích thụ hưởng một cách vô thức những thói quen, niềm tin cũ hơn là xét lại chúng.

– Vậy có nên chăng, dành 1 phút suy ngẫm và xem xét lại
1. Những điều mà xã hội định nghĩa về thành công và hạnh phúc có thật sự là chân lý?
2. Những niềm tin về ý nghĩa và giá trị của nghề nghiệp mình đang làm có thật sự đúng?

–> Comment bên dưới những câu hỏi bạn đang nghi ngờ để kiểm chứng xem những niềm tin và những định kiến trước giờ của ta có thật sự đúng đắn

 

Một ngày dài vô nghĩa- một kiếp người như không

Trong cuộc sống, có điều gì mà bạn vì sợ bị thiệt thòi nên chưa từng đủ can đảm để theo đuổi đến cùng chưa?

Hai con ngựa mỗi con kéo một xe hàng. Một con đi nhanh, một con thì vừa đi vừa nhởn nhơ gặm cỏ. Người chủ thấy vậy đã mang toàn bộ hàng phía sau chuyển lên phía trước. Con ngựa ở đằng sau cười: “Hà hà! Càng nỗ lực thì lại càng bị đày đọa!

Ai ngờ rằng người chủ sau đó lại nghĩ: “Một con ngựa là đủ để kéo xe rồi, tại sao mình lại phải nuôi 2 con?”.

————————————————————————————————————————-

Cảm ngộ chân lý

Con lừa vì sợ bị thiệt thòi nên không nỗ lực làm việc

Để cho người khác cảm thấy dù bạn tồn tại cũng được mà không có cũng không sao, thì ngày bạn bị đá văng đi sẽ không còn xa nữa. Khi đi làm, nếu không thể cho cấp trên và công ty thấy giá trị của bản thân thì đừng mong tới ngày nhận được thù lao tương xứng, chưa kể còn mất việc như chơi.

>> Trước khi đòi hỏi quyền lợi, hãy cống hiến.

Hồi nhỏ, ta luôn được dạy rằng “Người khôn ngoan, phải nhớ: “Con ngựa tốt sẽ bị người khác cưỡi, người tốt sẽ bị người khác phụ”, lương thiện không phải là điều xấu, nhưng quá lương thiện là lại là một thứ bệnh”. Câu nói này đã nuôi lớn những nỗi sợ của ta

>>> Sợ khó khăn nên bỏ cuộc, sợ dài lâu nên không đi nữa, sợ nặng nhọc nên không làm, sợ bị thiệt thòi nên không làm người lương thiện, để thà rằng sống những ngày dài vô nghĩa, sống một kiếp người như không

 

Hiền có phải hèn? Tốt bụng có phải là khờ dại?

Người ta thường nói “người hiền quá thì bị bắt nạt, người tốt bụng quá thì bị lợi dụng” Câu này có thật sự đúng?

Có một con sư tử bị ốm, nó nằm rên rỉ trong hang động. Những loài vật khác nghe tiếng rên của sư tử liền đến hỏi thăm. Trong đó có 1 con hồ ly. Hôm ấy, đi đến trước hang động và thấy chú sư tử rên càng lúc càng to. Con hồ ly cảm thấy vô cùng thương xót người bạn này. Đang có ý định chui vào hang động thì nó chợt dừng lại không bước tiếp nữa mà đi qua đi lại ngoài cửa hang suy xét.

Sư tử nằm trong hang động nhìn thấy hồ ly mãi không chui vào hang, nhịn không được liền hỏi: “Hồ ly ơi! Bạn đã đến sao mãi không vào trong hang với tôi?”

Hồ ly cất giọng trả lời: “Tôi chỉ nhìn thấy một ít dấu chân của những con vật khác đi vào mà nhìn mãi vẫn không thấy dấu chân đi ra. Cho nên, sao tôi có thể dám vào trong đó?”

————————————————————————————————————————————-

Cảm ngộ chân lý

“Người ta thường nói người hiền quá thì bị bắt nạt, người tốt bụng quá thì bị lợi dụng”

Hèn nhát thì bị bắt nạt, khờ dại thì bị lợi dụng, đó là lẽ đương nhiên. Bởi người “nhát” là người “yếu”, và người “khờ” là người thiếu khôn ngoan; trong khi đó muốn “hiền” thì phải dũng cảm và muốn “tốt” thì phải sáng suốt

Thế mới nói, muốn giữ mình là một người lương thiện và sống tử tế, cũng cần phải có khả năng quan sát, trí dũng song toàn thì mới đưa ra quyết định và hành động sáng suốt được

Nhìn lại…

Phải đi qua những con đường phố tấp nập, bôn ba bao chốn phồn hoa đô thị, ta mới cảm được khu xóm quê nhà chất chứa đầy tình nghĩabình an

Phải trải qua nhiều biến cố, thử thách, sóng gió của cuộc đời, ta mới bắt đầu có bản lĩnhnghị lực phi thường

Phải dành thời gian quan sát phân tích lại cuộc đời mình, ta mới có thể đúc kết và hiểu được quy luật vũ trụ của Nhân- Quả

–> Mọi sự trên đời này xảy ra đều có lý do riêng của nó, tất cả đều ngầm gửi cho ta được bài học, thông điệp gì đó? Vì vậy, hãy dành cho mình một khoảng lặng nhìn lại mỗi ngày

  • Để có cái thấy đúng đắntư duy sâu sắc
  • Để quan sát hơi thở, kết nối vào bên trong chính mình xem mình hiểu và thương mình bao nhiêu? 
  • Để suy tư về câu hỏi “Mục đích mình xuống trái đất là gì?”,  “Đâu mới là giá trị cuộc đời đích thực?” 

 

 

 

Chúng ta có đang thực sự kết nối?

Kết nối không chỉ là sự quan tâm, sẻ chia, thấu hiểu với những người đang ở xa mà còn là 1 cái ôm siết chặt, một ánh nhìn trìu mến dành cho những người đang hiện diện bên mặt

Kết nối không chỉ là chú tâm quan sát để hiểu người ngồi gần xem họ đang cần gì mà còn là sự lắng lòng, nhìn sâu vào nội tâm bản thân

Ta đang sống trong một thời đại bùng nổ dữ dội của truyền thông. Thông tin, thông điệp từ các nguồn khác nhau, liên tục được đẩy đi, khiến chúng ta luôn sống trong một cơn bão. Những trận mưa thông tin dài ngày dần thấm vào cuộc sống vốn đã quay cuồng của mỗi người. Ta tìm kết nối ở bên ngoài như một thói quen gây nghiện, tất yếu và khó bỏ. Vì thế, thay vì dành sự chú ý nhiều hơn đến người đang ngồi cạnh đang giao tiếp với ta, trở lại quan tâm với những người thân yêu và kết nối vào thế giới nội tâm bên trong mình, ta lại hướng ra bên ngoài, tìm sự kết nối ở một thế giới khác.

Chỉ cần đặt hết tâm ý vào người mình đang giao tiếp, đang sống cùng.

Chỉ cần cùng sống trong thế giới của nhau với thương yêu và thấu hiểu.

Chỉ cần dành ít phút quan sát hơi thở

Thì khi ấy, ta mới có thể truy cập vào thế giới bên trong mình

Bạn đã thực sự là một người biết kết nối?

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lựa chọn nào cho ta?

Đến một ngày nào đó rồi ta cũng sẽ nhận ra tất cả những khổ đau, phiền muộn cũng bắt đầu bởi một chữ CHỌN

Chọn những lỗi lầm của người và rủ rê ánh mắt nhìn về phía đó hay chọn can đảm để đối diện với những điều không thể đổi thay

Chọn những ồn ào thị phi và rủ đôi tai lắng nghe hay chọn cảm giác bình an khi đặt được gánh nặng trên vai xuống

Chọn những nỗi buồn và thuyết phục con tim giữ lại hay chọn mỉm cười hạnh phúc khi lấy lại được niềm tin đã đánh mất qua những vấn đục trong nhân gian?

Chọn con đường dẫn về vực thẳm rồi rủ đôi chân đi cùng hay chọn khoảnh khắc tìm lại được nhân cách đã đánh rơi qua những cay đắng cuộc đời?

Nếu là bạn, bạn sẽ chọn gì? Chọn đi về phía 3 giá trị gốc rễ phát triển nhân cách đạo đức hay chọn 3 độc tố hủy hoại chính bản thân mình

>>> Còn tôi, tôi sẽ chọn đặt sự bình yên ở trước mặt và để những tổn thương ở sau lưng, chọn đi về phía ánh sáng và quay lưng với bóng tối

 

Đời người có phải là một cuộc chạy đua marathon?

Ai cũng từng cho rằng cuộc sống này là một cuộc chạy đua dài, rất dài. Để rồi nhìn chung quanh đâu đâu cũng thấy đối thủ, từ người bạn học chung lớp, chung trường, đến người đồng nghiệp cùng cơ quan, rồi người hàng xóm, thậm chí đến cả một người lạ ngang qua, cũng phải hơn thua với nhau cho bằng được.

Bao năm trôi qua, chợt một ngày nhận ra cuộc sống này đúng là một cuộc chạy đua marathon dài, rất dài, nhưng đối thủ không phải là những người xung quanh nữa mà là CHÍNH MÌNH.

Vâng, đó là một cuộc chạy đua giữa 2 con ngựa mang tên “3 giá trị gốc rễ” và “3 độc tố hủy hoại” đang cùng hiện diện bên trong tâm hồn mình. Sở dĩ gọi là cuộc chạy đua marathon rất dài bởi chặng đường ấy không chỉ kéo dài vài năm, vài chục năm mà sẽ kéo dài mãi mãi.

Vậy con ngựa nào sẽ giành chiến thắng?  Con ngựa mà ta cho chúng ăn mỗi ngày. Vì thế, đừng quên không ngừng nuôi dưỡng con ngựa “3 giá trị gốc rễ” mỗi ngày để trang bị cho mình đôi chân bền bỉ, trái tim nóng ấm và cái đầu tư duy sâu sắc để giành chiến thắng trong suốt cả chặng đường dài ấy

 

Tổn thương đến từ đâu?

“Nuôi cái giận trong lòng thì khác nào mình uống thuốc độc mà trông chờ người khác chết”. Nhưng làm thế nào để buông xuống những hận thù, yêu thương vô điều kiện và mở lòng từ bi với những lỗi lầm của người?

Một con rắn bò vào một cửa hàng bán đồ làm mộc và bò đến góc nhà. Khi bò ngang qua một cái cưa, nó vô tình bị lưỡi cưa làm bị thương. Lập tức, nó quay lại và cắn cái cưa. Càng cắn, nó lại càng bị thương ở miệng.

Sau đó, không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nghĩ rằng cái cưa đang tấn công mình, nó quyết định quấn lấy cái cưa với ý định làm cho cái cưa ngạt thở với toàn bộ sức mạnh của mình. Thật không may, con rắn cuối cùng bị chết bởi một cái cưa vô tri vô giác.

————————————————————————————————————————-

Cảm ngộ chân lý

Cái cưa không làm tổn thương con rắn, mà chính sự “nóng giận” của nó đang làm tổn thương nó

Đã bao nhiêu lần trong cuộc đời, chúng ta đã rơi vào tình huống thiếu “Trí Tuệ” như con rắn tội nghiệp kia. Cứ nghĩ rằng, ta sẽ bảo vệ mình mỗi khi bị tổn thương. Nhưng thật không thể ngờ càng nóng giận và muốn làm người khác tổn thương, thì vết thương của ta càng sâu hơn, để rồi, chính ta là người gánh chịu những hệ quả nặng nề nhất từ những vũng đen của lòng sân hận đó