o-doi-biet-du-nen-dung-bke.edu.vn

Ở ĐỜI, BIẾT ĐỦ NÊN DỪNG.

Thấy điều xấu ác, gian tà của người đời trước mắt
Ai cũng sẽ căm ghét
Nhưng mấy ai “ghét” được cái tâm hưởng thụ của mình lúc hoàn cảnh thuận lợi, ghét được cái ham muốn ích kỷ, cái tham vọng, cái dễ zui, dễ dãi của chính mình.

Mọi sự trong nhân gian đều có Nhân có Qủa. Gieo một hạt giống Tham, chính là lúc khơi mầm cho một sự xấu ác, một sự khổ đau về sau nảy lên.
Một người khi đã có hành vi, lời nói, thái độ xấu ác, hung dữ, gian tà, tức giận, hay khó chịu….
Mấy ai có thể ngờ,
Ngầm bên dưới chính là tâm tham, đã được dung dưỡng từ trước đó.

Khi có người khen, người ta vui thích, bám víu vào đó, nâng cái tôi mình lên 1 nấc.
Đến khi có người chê trách, chỉ lỗi, người ta khó chịu, tức tối, phản ứng.
Đến khi không có gì để người khác khen, người ta tự dối mình dối người để được khen.
Đến khi có người giỏi hơn được khen, người ta tự ti, đố kỵ, hơn thua nhau.
Từ một hạt giống tham lam nhỏ thôi, cũng tạo điều kiện cho biết bao phiền muộn.

Khi được ăn ngon, mặc đẹp, chỗ ở thỏa mái, người ta ham thích, bám víu vào đó, nâng cái tôi mình lên 1 nấc.
Đến khi phải đối diện những hoàn cảnh khó khăn hơn, người ta than trời, trách đất, trách cho những ai đã làm mình khổ.
Đến khi gặp món ăn không vừa ý, chỗ ở không thỏa mái, đồ mặc không đẹp…Người ta bực bội, quát tháo người khác.
Đến khi gặp những người vì Nghiệp mà phải chịu cảnh nghèo đói, thiếu thốn,… người ta sinh tâm coi thường, ghét bỏ.
Đến khi, người ta phải cướp của người này 1 ít, dối gạt của người kia một chút, chiếm dành của người nọ… để đảm bảo sự tiện nghi, đầy đủ, thỏa mái cho chính mình.
Từ một hạt giống tham lam nhỏ thôi, cũng tạo điều kiện cho biết bao tội lỗi.

Khi được quan tâm, người ta cũng vui thích, bám víu vào đó, nâng cái tôi mình lên 1 nấc.
Đến khi không được người quan tâm đủ, người ta hụt hẫng, thất vọng, hờn giận.
Đến khi thấy người khác được quan tâm nhiều hơn, người ta sinh lòng ghen tức.
Đến khi không ai quan tâm, người ta rơi vào cô đơn, tuyệt vọng, rồi lên facbook viết mấy dòng: “Thôi kệ!” “Một mình cũng chẳng sao!”…

Này bạn ơi, cuộc sống có bao giờ như ý bạn mãi không? Ai chẳng có lúc này, lúc nọ?
Này bạn ơi, lòng tham con người có bao giờ có điểm dừng đâu? Đạt được rồi, lại tiếp tục muốn nữa.
Chẳng lẽ, cứ mãi tham lam để rồi chịu khổ hay sao?
Rồi cuối cùng, có mang theo được gì đâu…

Chia sẽ bài viết

Share on facebook
Share on email